Cực Phẩm Gia Đinh
Tác giả: Vũ Nham
Truyện kể về Lâm Vãn Vinh một thanh niên thế kỷ 21 trong 1 lần du lịch núi Thái Sơn vô tình bị ngã rơi vào khoảng không gian kỳ dị được chuyển đến một thế giới song song.
Tại thế giới này nhiều thứ trái ngược với thế giới thực như lịch sử thì Hạng Vũ chiến thắng Lưu Bang... Lâm Vãn Vinh rơi vào thời đại của Đại Hoa quốc tương đương với thời Đại Tống của Trung Nguyên.

Tại thế giới này Lâm Vãn Vinh-Lâm Tam bắt đầu cuộc phưu lưu, bằng tài năng kinh tế + văn chương + kiến thức hiện đại + da mặt dầy của một gian thương y đã khôi phục Tiêu gia, xây dựng gia sản từ bàn tay trắng.

Bằng văn tài y tranh đấu với bao danh nhân tài tử, qua những trận đấu thơ ca, câu đối + kiến thức khoa học y xây dựng thanh danh được đức vua phong tặng Thiên hạ đệ nhất đinh

Vô tình y bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực và trở thành con bài chủ lực của Hoàng đế, rồi cầm quân ra trận đánh đông dẹp bắc.

Về các bóng hồng thì trong truyện nhiều vô kể: mỗi ngừoi một vẻ có kỹ nữ có nữ tài tử quốc săc thiên hương, nữ doanh nhân, nữ kiếm khách mỗi người một nét khá thành công, mảng sắc trong chuyện cũng có nhưng miêu tả rất đẹp không dung tục (phần sắc trong này khoảng 20-30%)

Âm mưu, tranh đoạt, đấu trí trong truyện rất nhiều và nói chung là rất hay.

nói chung nếu những ai đã đọc và đã thích Lộc đỉnh ký thì nên đọc bộ này và chắc là sẽ thích nhân vật Lâm Vãn Vinh -Lâm Tam.

Bổ sung vài đoạn cho mọi người tham khảo:
....
Dược lực nọ đã tận tình phát tác, nàng ngượng ngùng nhẹ xé luôn tiết y(13) trên người, tiết y nhẹ nhàng rơi xuống, liền lộ ra thân thể ngạo nhân khiến thiên hạ si cuồng. Người nàng thon dài, da thịt trắng trong như băng tuyết, hồn nhiên thiên thành. Bộ ngực cao ngạo dựng thẳng lên, trắng như mỡ đông, hai chiếc ngọc thỏ(14) khiết bạch(15) nhẹ nhàng run rẩy trên hình tròn hoàn mỹ, nhẹ nổi lên hai đỉnh màu phấn hồng, làn da trắng phía dưới lóe lên sáng bóng mê người. hai chân thon dài nhẹ nhàng duỗi ra, cùng với kiều đồn tạo thành một đường cong tuyệt mỹ lung linh. ở giữa đôi chân thon dài là tam giác đen nhàn nhạt, ngọc nhị bạng châu(16), phong lưu hàn lộ(17), làm cho nguời ta điên cuồng. Chân ngọc tay sen, kiều đồn(18) tựa tuyết phong. Lâm Vãn Vinh hoa mắt mê mệt, chỉ cảm thấy mình sắp nổ tung, hận không lập tức tiến lên ôm nàng âu yếm một )Lphen.( lão tác giả tả gì kỹ thế, chết mât).....

.....- Ngưng nhi, bé ngoan của ta... Nữ tử đó bất ngờ không kịp đề phòng bị hắn ôm cứng, giật mình ré “a” một tiếng, hai chân quẫy đạp, kinh hoàng kêu cứu: - Người đâu, người đâu, có dâm tặc... Thanh âm này hình như không đúng cho lắm, Lâm đại nhân mặt nghệt ra, nữ tử đó đã quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau, hai người đồng thời phát ra một tràng hú hét. Nữ tử đó vừa ngượng vừa tức, quát: - Là ngươi? - Không phải ta! Lâm đại nhân chối bay chối biến, trong đầu như nổ đánh “đoàng” một tiếng. Hỏng bét, hòng bét, sờ nhầm rồi!...

. . . . ..Từ Vị đưa tay lấy từ tiểu nhị chiếc vá nhỏ, múc dầu lên rồi đổ lên trên bếp lửa trong ánh mắt mọi người. Lửa trong lò trong chốc lát bốc lên cao, chứng minh trong chảo xác thực là đầu. Lâm Văn Vinh cũng lấy ra một hòn đá vôi mà ném vào trong chảo, chỉ trong chốc lát lửa cháy phừng phựt, dầu sùng sục sôi lên....
...Xin Từ đại nhân ban cho năm đồng tiền. Từ Vị lấy ra năm đồng tiền đưa cho hắn. Lâm Văn Vinh buông tay, năm đồng tiền rơi vào trong chảo dầu. Chảo dầu vẫn còn nóng, dầu ở trong sùng sục, khói xanh nghi ngút bay lên, Lâm Văn Vinh nhìn Đào Đông Thành nói: - Đào công tử, năm đồng tiên này, chia làm năm lần lấy ra, mời ngươi lấy chúng ra.
....Đào Đông Thành cắn răng, lùi lại mấy bước cách xa khỏi chảo dầu, mở miệng nói: - Ta không lấy được ra, nhưng nếu Tiêu đại tiểu thư cũng không lấy được ra, thì cũng không thể tính ta thua. Sớm biết tiểu tử nhà ngươi có chiêu này, Lâm Văn Vinh tính toán chuẩn xác, hắn nhìn Từ Vị: - Đại nhân, đây là Đào công tử nói, nếu Đại tiểu thư lấy ra được thì trận thứ hai này chúng ta thắng. Tự Vị gật gật đầu: - Đương nhiên là thế. Đại tiểu thư sắc mặt liền trắng bệnh, nếu nói một nữ tử như nàng đối mặt với chảo dầu đang sùng sục sôi yếu đuối không sợ hãi thì đó là lời giả dối. Nhưng tâm trí nàng so với Đào Đông Thành kia còn kiên định hơn nhiều, vì Tiêu gia nàng cái gì cũng đều có thể không ngại...... [B ] ==>Liệu cô ấy có lấy đc đồng tiền kia ra khỏi chảo dầu ko?

.... Down về đọc tiếp xem sao nha! (Nó ở chương 117: Văn Đấu Vũ Công )



Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]



Để đọc được các bạn vui lòng cài chương trình Mobile Pocket Reader
Tải về:
Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]



Mời mọi người thưởng thức!

View more random threads same category: