Horus là vị thần cuối cùng trị vì Ai Cập trên cương vị một Pharaoh, và khi Ngài rời bỏ trần thế để đi ngang qua bầu trời với Ra trên chiếc thuyền Mặt Trời, đến thăm người cha Osiris của mình ở Duat, Lãnh địa của những Người chết, thì con người bình thường bắt đầu lên nắm quyền thay Ngài.



Mọi Pharaoh, ít nhất là trong tâm tưởng mọi người, đều là con của các vị thần. Họ được dân chúng tôn thờ như chính các vị thần và tin rằng họ có sức mạnh thần thánh - ngay cả khi họ cũng mắc những sai lầm như những con người trần tục.



Từ những ngày đầu của lịch sử Ai Cập, Thượng Ai Cập và Hạ Ai Cập là hai Vương triều tách biệt và luôn trong tình trạng chiến tranh với nhau - đây chính là nguồn gốc của những thần thoại về cuộc chiến giữa Horus và Set.



Tuy nhiên, vào khoảng năm 3200, Pharaoh Menes đã thống nhất hai miền và sáp nhập hai ngôi vua linh thiêng thành một, "Pschent" hay còn gọi là "Vương miện lưỡng quốc" được tất cả các vị vua Ai Cập đội cho đến triều đại của Cleopatra.





Khi các Pharaoh được coi như thần thánh, thì có rất nhiều câu chuyện được dựng nên để kể về mối quan hệ giữa họ và các vị thần. Một trong những câu chuyện ra đời sớm nhất kể về Zoser Đại đế, sống vào khoảng 500 năm sau khi Menes thống nhất hai miền.



Zoser chính là người đã cho xây dựng kinh tự tháp lớn đầu tiên, Kim tự tháp Bậc thang ở Saqqara ven sa mạc phía trên Memphis, vẫn còn tồn tại đến ngày nay. Người bạn và cũng là cố vấn của ngài, Imhotep, một kiến trúc sư vĩ đại đầu tiền trên thế giới, đã thiết kế kim tự tháp dành cho Ngài với lối đi bộ dài một dặm vòng quanh công trình. Về sau, người dân Ai Cập cũng tôn thờ Imhotep như một vị thần.



Mặc dù Zoser đã mang lại nhiều phước lành cho đất nước, nhưng vị thần mà Ngài cố gắng dành hầu hết lòng tôn thờ lại là bản thân mình, và thay vì xây dựng những đền thờ miếu mạo cho Ra hay Thoth và Osiris, Ngài chỉ nghĩ đến chuyện xây cho mình những điện thờ và kim tự tháp vĩ đại.



Ngại trị vì Ai Cập đến năm thứ mười thì nước sông Nile không dâng lên như thường lệ nữa. Những cánh đồng ven sông ở Thượng Ai Cập và miền đồng bằng rộng lớn của vùng Châu thổ Hạ Ai Cập không ngập nước và không được phù sa bồi đắp, mang lại phì nhiêu cho đồng ruộng, bởi thế lúa hầu như không mọc được.



Ban đầu, việc này không ảnh hưởng lớn đến thần dân. Sông Nile không phải lúc nào cũng tốt với họ: Có năm lũ dâng lên quá ít, những cũng có lúc lũ lớn, đến nỗi nhà cửa và đền đài hai bên bờ sông đều bị cuốn trôi. Và với sự khôn ngoan của Imhotep, Pharaoh đã cho xây dựng các kho dự trữ ngũ cốc để đối phó với những năm mất mùa như vậy.



Nhưng năm sau đó, đến kì lũ lớn những nước sông Nile vẫn không dâng lên, mọi người than phiền nhiều hơn và mùa Đông năm đó miếng ăn của người dân ít hẳn đi.



Ai Cập lâm vào cảnh mất mùa liên tiếp bảy năm. Đến cuối năm thứ bảy thì nạn đói hoành hành trên khắp đất nước. Ngô không mọc được, hoa quả thì khô héo, gia súc ngày càng gầy và chết đói. Dân chúng cướp giật của nhau bất cứ lúc nào có thể. Kẻ mạnh cướp của người yếu; người già và trẻ em bị bỏ mặc cho chết; còn thanh niên thì gầy gò, yếu đuối đến nỗi họ chỉ có thể bước đi như so bàn chân vậy. Các đền thờ bị đóng cửa, bởi chẳng còn gì để dâng lên bàn thờ thần linh nữa.



Thế là mọi người kêu than, khẩn cầu Pharaoh, vị thần của trần thế, che chở họ. Họ tụ tập bên ngoài hoàng cung của Ngài ở Memphis, van xin Ngài mang lũ về hàng năm để cứu sống họ.



Zoser cảm thấy rất thất vọng vì Ngài không thể làm cho nước sông Nile dâng lên, mặc dù Ngài là thần thánh. Tất cả những lời cầu nguyện, những câu thần chú và những vật cũng tế cho thần sông Nile của Memphis đều vô hiệu.



Quá thất vọng, Ngài cho gọi Imhotep thông thái, người được người đời cho là con trai của Ptah, vị kiến trúc sư của các vị thần, có đền thờ tại Memphis. Zoser nói với Imhotep:



"Hãy cho ta biết ta phải làm gì. Đâu là nơi khởi nguồn bỉ mật của sông Nile? Vị thần nào điều khiển lũ lục? Ta sẽ phải đến tìm thần nào đây?"



Imhotep trả lời:



"Pharaoh chí kính! Sự sống, sức khỏe và quyền uy thuộc về ngài! Thần không thể trả lời điều đó dựa trên những hiểu biết của mình. Nhưng hãy để thần đến Thebes tìm lời hướng dẫn của Thoth, người biết tất cả. Trong Ngôi nhà Sự sống ở Thebes có lưu giữ những cuốn sách thiêng liêng gọi là Những linh hồn của Ra. Có thể Thoth - vị thần thông thái sẽ hướng dẫn và những điều viết trong sách sẽ chỉ cho thần câu trả ời cho câu hỏi của Ngài".



Thế là Imhotep vội vã lên đường ngược dòng sông Nile để đến Thebes. Thoth chấp thuận lời thỉnh cầu của Imhotep và Imhotep có thể vui vẻ trở về trước mặt Zoser, ông phủ phục hành lễ và nói:



"Pharaoh chí kính - Sự sống, sức khoe và quyền uy sẽ thuộc về Ngài! Thoth đã chỉ cho thần tất cả và dạy thần những kiến thức tiềm ẩn của tổ tiên chúng ta và những câu thần chú của những pháp sư đã viết về lũ của sông Nile từ những ngày xa xưa.



"Hãy nghe theo những lời thông thái của họ, Pharaoh đáng kính! Một ngày nào đó trên hòn đảo xa phía Nam giữa dòng sông Nile sẽ mọc lên một ngôi đền linh thiêng và một thành phố nổi tiếng. Hòn đảo ấy được gọi là Elephantine, và nó cũng là Sự Khởi đầu của những Khởi đầu; bởi nó là doi đất khô ráo đầu tiên nhô lên khỏi mặt nước của Nun khi Ra ban sự sống cho cả thế giới. Ngài đã đứng trên doi đất ngày, thốt ra những lời đầy quyền uy và nói ra cái Tên đầu tiên để tạo ra vạn vật. Có một cái hang nằm bên dưới tảng đá mà trên nó là Elephantine đã trồi lên giữa dòng sông Nile. Nó được gọi là "Nguồn sống" hay còn được gọi là "Hai cửa hang" vì nó có hai cửa hang hẹp dẫn ra hai bờ, chìm dưới bề mặt sông Nile. Đây chính là người mẹ đã nuôi sống thần dân Ai Cập. Đây cũng là ngôi nhà của sông Nile, nơi khởi thủy của con sông Ai Cập. Hàng năm, dong sông Nile nghỉ ngơi tại đây và hồi sinh mãnh liệt. Từ nơi này nó ùa ra khỏi Hai Cửa Hang và dâng lũ lên khắp nơi.. Nước sông dâng cao tới 40feet ở Elephantine và khi gần đến Đại dương xanh thì vẫn cao gần 10feet. Vị thần trú ngụ ở đây là Khnemu, vậy mà Ngài đã không chú ý đến ông ta đã quá lâu và người dân Ai Cập cũng vậy."



Khi Imhotep nói xong, Zoser vui mừng khôn xiết vì đã biết được những bí mật về Khnemu, vị thần sông Nile. Nhưng Ngài vẫn còn cảm thấy lúng túng chưa biết phải làm sao để xin được đặc ân của Khnemu và lấy lại cơn lũ lớn cho thần dân Ai Cập. Thế là Ngài dành cả đêm trong ngôi đền lớn ở Memphis để cầu nguyện và đọc thần chú. Trong bóng tối trước buổi bình minh, Khnemu đã hiện ra trước Zoser, trong hình hài của một người đàn ông cao lớn với một cái đầu nhọn hoắt có những chiếc sừng cong bằng vàng phát sáng cho đến khi ngôi đền bừng sáng như một ngọn lửa.



"Ngươi, kẻ ở lại trần thế trong một thời gian ngắn để làm Pharaoh của Ai Cập, phải biết rằng ta chính là Khnemu, thần tạo mẫu hình muôn loài đây!" Vị thần nói lớn. "Ta chỉ đường cho dòng sông Nile và làm cho nó dâng đầy Nguồn Sống rồi trào ra khỏi Hai cửa hang nằm bên dưới hòn đảo Elephantine linh thiêng của ta. Khi ta dẫn dòng sông Nile đi qua đồng ruộng ở Ai Cập, ta đã mang lại sự sống cho những cánh đồng ngô, lúa mì và lúa mạch đều bội thu, lúa gạo thừa thãi, nho và các cây ăn quả khác cũng trĩu quả - những trái nho tròn mọng đã làm nên món rượu Tanis và Mareotis; những cây sung, dâu tằm, chà là, lựu lớn nhanh và cho quả ngọt; hoa trong vườn nở rộ còn trong Hồ thiêng của các vị thần là hoa sen, hoa cúc nước; trên bờ các loài hoa lá mọc tươi tốt. Bằng nguồn nước của ta, ta đã đem lại sự sống cho đàn ông và đàn bà và bằng sức mạnh, ta đã nặn lên hình hài của họ từ khi họ còn chưa sinh ra.



(to be continue...)

View more random threads same category: