"hãy cố gắng kiềm chế bản thân , đừng để tính tò mà làm mờ đi lí trí của bạn". Đã có lần tính tò mò làm mờ đi lí trí của tôi, đó là lần tôi trót xem nhật kí của Trà.
Hôm đó là một ngày thu, khí trời se lạnh. Tôi đạp xe dọc theo con đường nhựa trải dài, một thoáng đã đứng ngay trước cữa nhà Trà.tôi và nó chỉ wen nhau mới đầu năm học. Nhỏ là một đứa khó hiểu, tính khí vui buồn thất thường, nhưng tôi lại thích chơi với nó vì tính khí ấy và tôi với Trà cũng có nhiều wan điểm,sở thích chung. Đúng trước cổng trông vào, nhà nó như một lâu dài dành cho công chúa ,thật đẹp, thật lộng lẫy. Bấm chuông , Trà ra mở cửa, nhỏ vui vẻ kéo tay tôi lên phòng.Phòng nó,tất cả mọi thứ hầu hết đều màu xanh tươi mát.sau khi dẫn tôi lên phòng, Trà bảo:

-Mày ngồi đây chờ tao xuống nhà mang nước và thức ăn lên, tao với mày cùng nhâm nhi
-ừ ! lẹ lẹ lên, tao chờ!
Tôi nó sau khi nhỏ đi được vài ba bước, tiếng cười khúc khích của nó tỏ ra khoái chí, vọng dưới lầu...
Chờ ,một lúc lâu,tôi bắt đầu cảm thấy buồn chán, định xem có truyện j`coi ko,nhìn lên thấy kệ sách của Trà được xếp một cách ngay ngắn và tỉ mỉ. tất cả đều ko làm tôi chú ý bằng một quyển sổ nhỏ mảu đen được đặt ngay trong góc cùng của kệ sách. Vì trông lạ mắt nên tôi lấy xuông xem thì biết được... đó là nhật kí của Trà.Lúc vừa mở ra xem trang đầu thì biết ngay đó là nhật kí của bạn với hàng chữ đỏ"NHẬT KÍ ĐỜI TÔI". Bất chợi giật mình, tôi úp cuốn sổ lại định ko xem nữa , nhưng tính tò mò đã len lỏi trong tôi lúc nào ko hay, chính tôi cũng ko làm chủ được bản thân mình. Những ngón tay khi đó bắt đầu lướt trên trang giấy
"ngày...tháng...năm...
hôm nay là lần đầu tiên tôi viết nhật kí . Cảm giác làm sao ấy,ko thể tả được.Mình ước gì có ba mẹ gần bên để chia sẻ những cảm xúc này. Nhưng họ đâu rồi ? họ có biết lòng này cô đơn đến thế nào ko?suốt ngày chỉ lo làm ăn và những thứ vui riêng dành cho họ, chẵng mấy khi họ nghĩ đến mình. Cuộc đời này sao vô vị thế...."
Đọc đến đây, một phần tôi cũng hiểu ra vì sao tính khí nó lại thất thường. Thật đáng thươmg cho Trà. Bất giác, nhỏ lên tiếng ngay sau tôi:
-Mày đang làm gì vậy? mày đang xem nhật kí của tao à?
Trà nói mà đôi hàng mi ươn ướt
-Trà à!Tao ko cố tình xem nhật kí của mày đâu. Tao chỉ muốn hiểu mày hơn thôi mà!
Lòng tôi bây giờ thật khó tả.Tôi rất hối hận vì đã xen vào chuyện đời tư của nó và cũng hối hận vì tôi đã ko giúp j` được cho nó.
Nhỏ nói tiếp:
-Thuyên này! tao biết mày là đứa bạn tốt nhưng chuyện gia đình tao cứ để tao giải quyết. Tao đã mất đi nhiều thứ rồi, tao ko muốn mất luôn người bạn tốt như mày...
Nói xong, tôi và Trà ôm nhau , cà hai chúng tôi đều khóc . Khóc vì suýt nữa tình bạn của tôi với Trà bị rạn nứt và khóc vì những nỗi buồn của nhỏ
tôi thật hối hận khi để tò mò chiếm đi lí trí bản thân

View more random threads same category: