Loading
+ Trả lời bài viết + Viết bài mới
Hiện kết quả từ 1 tới 4 của 4
  1. #1
    Tham gia ngày
    Feb 2011
    Bài gửi
    12,933
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn: 133

    Mặc định [truyện dài ] - Phàm Nhân Tu Tiên Truyện



    [truyện dài ] - Phàm Nhân Tu Tiên Truyện

    Phàm Nhân Tu Tiên Truyện


    Thể loại: : Truyện dài
    Tác giả: : Vong Ngữ
    nguồn:truyendich


    Quyển 1:Thất Huyền môn phomng vân
    Chương 1
    Sơn biên tiểu thôn



    ‘Anh ngố’ trợn trừng hai mắt, nhìn chằm chằm vào nóc nhà được tạo thành từ cỏ dại và bùn trộn lẫn. Toàn thân hắn được trùm bởi một cái áo bông đã cũ, ố vàng, nhìn không còn ra hình dạng ban đâu, phảng phất tán phát ra một ít mùi ẩm mốc.

    Bên cạnh hắn còn có một người nữa, là nhị ca Hàn Chú, đang ngủ rất say sưa. Thỉnh thoảng có tiếng ngáy nhè nhẹ phát ra từ đó.

    Cách giường chừng nửa trượng, là một vách tường đất đổ nát, vì thời gian đã quá lâu, trên vách tường đã xuất hiện vài vết nứt dài. Từ những vết nứt đó, loáng thoáng truyền đến thanh âm oán thán của Hàn mẫu, ngoài ra còn có thanh âm Hàn phụ đang hút thuốc rất là hấp dẫn.

    'Anh ngố' từ từ nhắm đôi mắt có chút bức bối lại. Muốn thật nhanh chìm vào giấc ngủ sâu. Trong lòng hắn biết rõ ràng, nếu bây giờ mà còn không ngủ ngay, ngày mai không thể nào dậy sớm được, cũng không thể cùng đám bạn cùng đi đốn củi được.

    ‘Anh ngố’ họ Hàn tên Lập, loại danh tự có ý nghĩa như thế này cha mẹ hắn không có khả năng đưa ra. Cái này là do phụ thân hắn dùng rượu oa đầu chế bởi thô lương, cầu lão Trương trong thôn đặt cho.

    Lão Trương khi còn trẻ, đã từng làm thư đồng mấy năm cho một nhà có tiền trong thành. Là người duy nhất trong thôn nhận biết được vài chữ. Tên gọi của hầu hết tiểu hài tử trong thôn, đều là do lão Trương đặt cho.

    Hàn Lập bị người trong thôn gọi là ‘Anh ngố’ không phải là do hắn ngố hay đần thật sự, ngược lại, hắn còn là đứa trẻ thông minh nhất làng, ngoài ra trông hắn so với những đứa trẻ khác trong làng không có gì khác biệt. Trừ những người trong nhà ra, hắn rất ít khi nghe thấy nguời ta gọi tên chính thức Hàn Lập của hắn, mà hầu như chỉ là ‘Anh ngố’, và cái tên ‘Anh ngố’ này vẫn được sử dụng cho đến tận bây giờ.

    Sở dĩ Hàn Lập bị mọi người ban cho hỗn danh ‘anh ngố’ là vì trong thôn vốn đã có một ‘anh ngốc’ rồi.

    Điều này cũng không có gì to tát cả, tất cả những đứa trẻ khác trong thôn đều có hỗn danh như ‘cẩu oa’ hay ‘nhị đản’, so với danh tự ‘anh ngố’ thì còn khó nghe hơn.

    Cũng bởi vậy, Hàn Lập mặc dù không thích cách xưng hô này nhưng cũng chỉ có thể tự an ủi mình mà thôi.

    Hàn Lập bề ngoài trông không được vừa mắt, da tay thì đen đúa, đích thực là một đứa trẻ bình thường chốn làng quê. Tuy nhiên, nội tâm của cậu bé thì không hề nông nổi, so với những đứa bé cùng lứa tuổi thì chín chắn hơn nhiều. Hắn từ nhỏ đã hướng tới thế giới phồn hoa bên ngoài, mơ rằng có một ngày, hắn có thể ra khỏi thôn làng, đi xem xem cái thế giới phù hoa mà lão Trương thường nói đến.

    Khi Hàn Lập nghĩ đến ý tưởng này, hắn không dám đề cập ra cho người khác biết. Nếu không, nhất định làm cho mọi người trong thôn cảm thấy ngạc nhiên, một tiểu hài tử miệng còn chưa khô mùi sữa, thế mà dám mơ tưởng đến những ý nghĩ xa vời mà ngay cả một người lớn cũng chưa dám nghĩ đến. Cần phải biết rằng, những đưa trẻ khác cùng tuổi với Hàn Lập thì tầm tuổi này chỉ biết đuổi gà, bắt chó, tất nhiên là ở đây sẽ không nói đến những kẻ có ý nghĩ tha huơng cầu thực.

    Gia đình Hàn Lập có bảy miệng ăn, trên hắn có hai vị huynh trưởng, một tỷ tỷ, hắn trong nhà đứng thứ tư, ngoài ra hắn còn có một tiểu muội muội nữa. Năm nay hắn vừa mới mười tuổi, gia cảnh bần hàn, cả năm cũng không có mấy bữa được ăn no. Mọi người trong nhà đều chỉ mong được ăn đủ no, mặc đủ ấm.

    Hàn Lập lúc này, đang mơ mơ màng màng, tuy ngủ mà chưa ngủ, trong đầu vẫn còn phảng phất ý niệm: Ngày mai lên núi, nhất định sẽ mang về cho tiểu muội muội mà hắn yêu thương nhất thật nhiều hồng tương quả*, loại quả mà muội muội hắn thích nhất.

    Vào giữa trưa ngày thứ hai, Hàn Lập dưới ánh nắng chói trang, lưng gùi bó củi cao bằng nửa người hắn, trước ngực thì ôm một nắm đầy hồng tương quả, đang từ ngọn núi trở về nhà. Lúc này, hắn không hề biết rằng trong nhà đang có một vị khách đến chơi, mà vị khách này, chính là người cải biến vận mệnh của hắn.

    Vị quí khách này, cùng hắn có mối quan hệ huyết thống rất gần, ông ta chính là tam thúc ruột của hắn.

    Nghe nói, trong vùng, tại tửu lâu ở tiểu thành phụ cận, được nguời ta tín nhiệm đề bạt làm đại chưởng quĩ, chính là người mà cha mẹ hắn thường nói. Hàn gia trong vòng trăm năm trở lại đây, mới lại có thể xuất hiện một người như tam thúc của Hàn Lập.

    Hàn Lập từ nhỏ cho đến giờ, gặp mặt vị tam thúc này cũng chỉ vài lần. Đại ca của hắn được đi theo một lão thợ rèn trong thành để học việc cũng là do vị tam thúc này giới thiệu cho. Vị tam thúc này còn thường xuyên giấu mọi người cấp cho cha mẹ hắn đồ ăn thức uống, chiếu cố tận tình gia đình hắn. Cũng chính vì vậy, ấn tượng của Hàn Lập đối với vị tam thúc này rất là tốt, hắn cũng biết rằng tuy cha mẹ hắn không nói ra miệng nhưng trong tâm cũng rất cảm kích.

    Đại ca hắn chính là niềm kiêu hãnh của cả nhà, nghe nói làm thợ rèn học đồ, không kể ăn ở, mỗi tháng còn nhận được ba mươi đồng bạc trắng, đợi đến lúc xuất sư, có người thuê thì tiền kiếm được còn nhiều hơn nữa.

    Mỗi khi cha mẹ đề cập đến đại ca, thần thái đều bay bổng, trông khác hẳn so với thường ngày. Hàn Lập tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng hâm mộ không thôi, công việc vừa lòng sớm đã có rồi, đó chính là theo một vị thủ nghệ sư phó trong tiểu thành học tập nấu ăn, sau đó sẽ trở thành một người nấu ăn có tay nghề.

    Ngay khi Hàn Lập nhìn thấy một người toàn thân diện y phục mới, khuôn mặt béo tròn, thì biết ngay đó là tam thúc của mình, tâm lý vô cùng hưng phấn.

    Bỏ lại đám củi ra sau nhà xong, liền tiến lên nhà làm lễ tham kiến tam thúc, ngoan ngoãn cất tiếng chào: “tam thúc hảo”, rồi sau đó đứng yên một bên, nghe phụ mẫu và tam thúc trò chuyện phiếm.

    Tam thúc cười cười nhìn Hàn Lập, đánh giá hắn một hồi, luôn miệng khen hắn những lời như là ‘nghe lời’ với ‘hiểu việc’, sau đó lại quay đầu lại, tiếp tục trò chuyện với phụ mẫu hắn về mục đích chuyến đi lần này của lão.

    Hàn Lập tuổi còn chưa lớn hẳn, nên khi nghe tam thúc nói hắn cũng không hiểu hết, chỉ là hiểu được đại khái mà thôi.

    Nguyên lai là tam thúc của hắn làm việc ở một tiểu lâu, mà tiểu lâu này lại thuộc về một bang phái giang hồ có tên là ‘Thất Huyền môn’. Môn phái này chia ra làm ngoại môn và nội môn. Cách đây không lâu, tam thúc của hắn cũng đã chính thức trở thành đệ tử ngoại môn của môn phái đó, và có thể đứng ra đề cử hài đồng nhỏ tuổi ( từ bảy đến mười hai tuổi) tham gia khảo nghiệm chiêu thu đệ tử của Thất Huyền môn.

    Cứ năm năm một lần, Thất Huyền môn lại tổ chức kỳ thi chiêu lãm đệ tử, mà cuộc thi này sẽ được tổ chức trong tháng tới. Với một người không khéo, nhanh nhạy lại không có con cái, tự nhiên phải nghĩ đến đứa cháu Hàn Lập có độ tuổi thích hợp rồi.

    Cha của Hàn Lập vốn thận trọng, nghe đến những từ như ‘giang hồ’ ‘môn phái’, trong lòng có chút do dự, không đưa ra được chủ ý, liền vớ ngay lấy điếu cày, rít lên mấy tiếng ‘ba tháp’ ‘ba tháp’, sau đó ngồi yên tại chỗ, không nói câu gì nữa.

    Theo lời tam thúc nói, thì trong phương viên mấy trăm dặm, Thất Huyền môn là môn phái xếp thứ nhất, thứ hai gì đó.

    Chỉ cần trở thành đệ tử nội môn, chẳng những sau này, vừa miễn phí tập võ, vừa không phải lo lắng chuyện ăn uống, mà mỗi tháng còn kiếm được một hai lượng bạc lẻ nữa. Hơn nữa cho dù không trúng tuyển trở thành đệ tử nội môn, thì cũng có hi vọng trở thành đệ tử ngoại môn giống như tam thúc của hắn, chuyên lo việc làm sinh ý cho Thất Huyền môn.

    Nghe đến có khả năng mỗi tháng kiếm được một hai lượng bạc trắng, lại còn có thể có cơ hội trở thành người như tam thúc, Hàn phụ cuối cùng cũng đưa ra chủ ý, đáp ứng lời đề nghị của tam thúc.

    Tam thúc thấy Hàn phụ đáp ứng rồi, trong lòng rất cao hứng. Liền lưu lại vài lượng bạc, nói tháng sau sẽ đến dẫn Hàn Lập đi, trong khoảng thời gian này, cho hắn ăn uống tốt hơn một chút, bồi bổ thân thể để còn có thể tham gia ứng thí. Cuối cùng, tam thúc cùng cha mẹ hắn chào tạm biệt nhau, xoa xoa đầu hắn rồi ra khỏi cửa đi về.

    Hàn Lập mặc dù nghe không hoàn toàn hiểu những gì tam thúc vừa nói, nhưng có khả năng vào thành, có thể kiếm tiền thì hắn nghe là hiểu được.

    Nguyện vọng của hắn từ trước đến nay, mắt thấy có thể thực hiện được, hắn trong mấy buổi tối liên tiếp, hưng phấn nên ngủ không yên.

    Một tháng sau, tam thúc của hắn theo đúng thời gian ước định quay lại thôn để dẫn Hàn Lập đi. Trước khi đi, Hàn phụ dặn dò, động viên, chúc phúc Hàn Lập: Làm người phải thành thật, gặp chuyện thì nên nhẫn nhịn, không nên cùng người khác tranh chấp, mà Hàn mẫu dặn hắn cần phải chú ý thân thể, ăn ngủ cho tốt.

    Ngồi trên xe ngựa, nhìn thân ảnh cha mẹ xa dần, Hàn Lập cắn chặt hàm răng, cố gắng kìm nén không cho nước mắt chảy ra ngoài.

    Tuy hắn so với những đứa trẻ cùng trang lứa thì chín chắn hơn, nhưng dù sao thì hắn vẫn còn là một đứa trẻ mới mười tuổi, lần đầu tiên xa nhà làm cho hắn cảm thấy có chút bàng hoàng, thương cảm. Trong tâm lý còn non dại của hắn đã hạ quyết tâm, đợi đến khi kiếm được tiền rồi sẽ ngay lập tức rong ngựa trở về với cha mẹ, không xa rời nhau nữa.

    Hàn Lập từ trước không có nghĩ đến, chỉ là sau khi rời khỏi thôn làng hắn mới nhận ra, tiền đã không còn ý nghĩa với hắn như lúc xưa nữa rồi. Mà hắn mặc nhiên không biết rằng, con đường vận mệnh của hắn không giống như những người bình thường. Con đường tu tiên của hắn bắt đầu từ đây.



    Chương 2
    Thanh Ngưu trấn

    Đây là một thị thành nhỏ, tuy nói là một tòa tiểu thành, nhưng thực ra nó chỉ to hơn thị trấn bình thường một ít thôi, mà tên của nó cũng được gọi là Thanh Ngưu trấn, chỉ những kẻ sơn dã phụ cận ít kiến thức mới gọi Thanh Ngưu trấn thành Thanh Ngưu thành mà thôi. Cách gọi này cũng đã thành thói quen mấy chục năm ở đây mất rồi.

    Thanh Ngưu trấn đích xác không lớn lắm, con đường chủ đạo Thanh Ngưu chạy dọc trấn theo hướng Đông-Tây. Mà khách sạn ở đây thì cũng chỉ có đúng một cái Thanh Ngưu khách sạn. Khách sạn nằm tít cuối trấn về phía tây. Khách vãng lai qua đây, nếu không muốn phải nằm ngoài đường thì không còn cách nào khác là phải làm khách tại khách sạn này.

    Vào lúc này, nếu chú ý ra ngoài, từ phía Tây thị trấn có một đoàn xe ngựa đang tiến vào Thanh Ngưu trấn. Rất nhanh đoàn xe đi tới trước cửa Thanh Ngưu khách sạn, đoàn xe cũng không dừng lại mà tiếp tục đi sau vào trong trấn, đến khi đi tới trước cửa Xuân Hương tửu lâu thì mới dừng lại.

    Xuân Hương tửu lâu cũng không tính là lớn, thậm chí nó còn có dáng vẻ hơi cũ cũ, tuy vậy người ta vẫn cảm nhận được từ nó nét gì đó cổ kính. Cũng bởi vì bây giờ đang là chính ngọ, khách nhân dùng bữa tại tửu lầu vẫn còn khá đông đúc, cho nên bên trong tửu lâu hầu như không còn chỗ trống nữa.

    Từ trên xe xuống là một lão béo mặt tròn có bộ râu quai nón dắt theo một đứa trẻ đen đúa tầm mười tuổi. Người đàn ông này khệnh khạng dẫn tiểu hài tử trực tiếp bước vào tửu lâu. Khách hàng trong tửu lâu cũng có người nhận ra lão béo, biết rằng lão là chưởng quĩ ‘Hàn béo mập’ của tửu lâu, còn tiểu hài tử kia thì không một ai nhận biết ra.

    ‘Lão Hàn, tên hắc tiểu tử này mà lớn lên thì trông giống lão lắm đây, không phải là lão lén sau lưng vợ ra ngoài trăng gió đấy chứ?’ Đột nhiên có người trêu ghẹo nói.

    Một lời vừa nói ra, chúng nhân bên cạnh lập tức cười to một trận.

    ‘Phi (Ta nhổ)! Hắn là cháu ruột của ta, đương nhiên là phải có vài phần giống ta rồi.’ Lão béo chẳng những không tức giận, mà còn có vài phần đắc ý.

    Hai người này chính là nhân vật chính Hàn Lập của chúng ta và tam thúc của hắn, được mọi người trong trấn gọi là ‘lão Hàn béo’ vừa đi liên tục ba ngày đường mới tới được Thanh Ngưu trấn.

    Lão Hàn mập sau khi nói chuyện phiếm dăm ba câu với đám khách nhân liền dẫn Hàn Lập đi vào phía sau tửu lâu, tới một tòa tiểu viện vắng vẻ.

    ‘Tiểu Lập, cháu ở trong phòng này nghỉ ngơi chút đi nhé, đợi đến khi quản sự nội môn tới, ta sẽ gọi cháu tới. Ta bây giờ phải đi tiếp đãi mấy vị khách kia một chút’ Lão Hàn mập chỉ vào một căn phòng trong nội viện, nói một cách hòa ái với hắn.

    Nói xong, liền quay người đi ra ngoài.

    Vừa ra tới cửa, lão cảm thấy có chút gì đó không được yên tâm, liền dặn dò thêm vài câu.

    ‘Đừng nghịch ngợm đấy, trong trấn có rất nhiều người, tốt nhất là đừng ra khỏi tiểu viện.’

    ‘Vâng!’

    Nhìn thấy Hàn Lập ngoan ngoãn đáp ứng, lão mới yên tâm đi ra.

    Hàn Lập nhìn tam thúc đi ra khỏi ngoài, cảm thấy mệt mỏi, liền nằm lăn ra giường đánh luôn một giấc, cư nhiên không có lấy một điểm sợ hãi thường thấy của một đứa trẻ phải xa nhà.

    Cho đến tận buổi tối thì có một người phục vụ mang cơm đến, tuy không phải là thịt ngon cá béo gì cả, nhưng cũng tính là vừa miệng. Sau khi ăn xong thì người phục vụ lại đến bưng chén bát ra ngoài. Lúc này tam thúc của hắn mới đỉnh đương đi đến.

    ‘Thế nào? Thức ăn có vừa miệng hay không? Cháu có nhớ nhà không?’

    ‘Dạ, có chút chút ạ’ Hàn Lập ngoan ngoãn trả lời.

    Lão Hàn nghe Hàn Lập trả lời xong cảm thấy rất vừa lòng, sau đó liền cùng hắn nói chút chuyện phiếm, rồi hãnh diện kể lại những kinh nghiệm của lão đã trải qua cho Hàn Lập nghe. Dần dần, Hàn Lập không còn cảm thấy gò bó, hắn bắt đầu cùng tam thúc cười nói với nhau đủ chuyện.

    Cứ như vậy, hai ngày tiếp theo từ từ trôi qua.

    Đến ngày thứ ba, ngay lúc Hàn Lập vừa ăn cơm chiều xong, đang đợi tam thúc đến nói chuyện về giang hồ cố sự thì lại có một cỗ xe ngựa dừng lại trước cửa tửu lâu.

    Chiếc xe ngựa này toàn thân đen tuyền, loại xe như thế này không phải là thường thấy, đặc biệt, gây chú ý nhất chính là trước xe có gắn một lá cờ nhỏ màu đen. Trên lá cờ có thêu chữ ‘Huyền’ màu trắng, viền hồng. Nó mang lại cho người ta một cảm giác thần bí khó nói.

    Nhìn thấy lá cờ nhỏ này, phàm là các tay giang hồ trong phương viên trăm dặm thì đều biết, tại địa phương này có nhân vật trọng yếu của môn phái đứng nhất nhì trong vùng ‘Thất Huyền môn’ giá lâm.

    ‘Thất Huyền môn’ còn được gọi là ‘Thất Tuyệt môn’, môn phái này được ‘Thất Tuyệt thượng nhân’ danh tiếng lẫy lừng sáng lập ra cách đây hơn hai trăm năm. Môn phái này đã từng đứng đầu Kính Châu hơn mười năm, thậm chí còn lan tới Sổ Châu bên cạnh, thanh danh trong nước cũng lên cao chót vót. Tuy nhiên, từ khi ‘Thất Tuyệt chân nhân’ bệnh chết, thế lực ‘Thất Huyền môn’ tựa như rớt xuống ngàn trượng, bị mấy môn phái khác liên thủ đẩy ra khỏi thủ phủ Kính Châu thành. Hơn trăm năm trước, tông môn đã bị bức bách di chuyển đến địa điểm vắng vẻ tiêu điều nhất của Kính Châu – Thái Hà sơn, từ đó về sau ‘Thất Huyền môn’ đã bám rễ tại chỗ này, rớt xuống tam lưu tiểu thế lực ở địa phương.

    Có một câu nói rất đúng, lạc đà gầy thì vẫn còn hơn con ngựa to béo, Thất Huyền môn dù sao thì cũng đã từng là một đại môn phái, tiềm lực bên trong thì không thể xem nhỏ được. Ngay lập tức đã không chế hơn chục tiểu trấn xung quanh Thanh Ngưu trấn, có hơn ba bốn ngàn đệ tử, là một trong những bá chủ ở đây.

    Tại đây, bang phái duy nhất có khả năng đối kháng lại Thất Huyền môn là Dã Lang bang.

    Dã Lang bang tiền thân vốn là đám mã tặc chuyên đốt phá, cướp bóc trong địa phận Kính châu, sau này do bị quan binh đuổi giết, một bộ phận theo hàng quan phủ, bộ phận còn lại hình thành lên Dã Lang bang ngày nay. Nhưng, sự hung hăng tàn ác của mã tặc đã thấm vào máu, bọn chúng liều lĩnh cướp phá, giết người không gì là không dám. Cho nên, khi Thất Huyền môn và Dã Lang bang có xung đột thì Thất Huyền môn cũng chỉ nằm ở thế hạ phong mà thôi.

    Dã Lang bang khống chế hương trấn nhiều hơn hẳn, nhưng những trấn này lại không thể kinh doanh, cho nên khi luận về phú túc thì còn xa mới theo kịp những thành trấn thuộc về Thất Huyền môn. Dã Lang bang thập phần thèm muốn địa bàn mầu mỡ của Thất Huyền môn, cho nên thương xuyên khơi mào cuộc chiến giữa hai bên. Việc này đã làm cho Thất Huyền môn môn chủ hiện hành đau đầu không ít, và nó cũng chính là nguyên nhân khiến cho gần mười năm nay, Thất Huyền môn liên tục chiêu thu nội đệ tử.

    Từ trên xe ngựa nhảy xuống một hán tử cao gầy tầm bốn mươi tuổi, động tác của hán tử này rất nhanh nhẹn, thể hiện bản lĩnh không hề yếu kém, tựa hồ đối với chỗ này rất quen thuộc. Trực tiếp đi thẳng vào căn phòng bên trong.

    Hàn Lập tam thúc vừa nhìn thấy người mới đến, lập tức cung kính làm lễ.

    ‘Vương hộ pháp, lão nhân gia ngài thế nào lại tự thân dẫn người tới vậy?’

    ‘Hừ!’ Vương hộ pháp hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt rất ngạo mạn.

    ‘Trong khoảng thời gian không yên ổn này, cần phải gia tăng phòng vệ, trưởng lão lệnh cho ta tự thân thống lĩnh nhân lực, bớt nói linh tinh đi, tiểu hài tử này có phải là người mà ngươi tiến cử?’

    ‘Đúng vậy, đúng vậy, hắn vốn là cháu ruột của ta, mong rằng trên đường đi Vương hộ pháp chiếu cố tới hắn một chút.’

    Lão Hàn mập thấy thần sắc hán tử có vẻ bất mãn, liền nhanh nhẹn lấy từ trong người ra một cái túi nặng nặng, kín đáo đặt vào tay.

    Vương hộ pháp nâng nâng cái túi, thần sắc có chút hòa hoãn xuống.

    “Lão Hàn mập, ngươi biết cách làm người đấy! Ta nhất định sẽ chiếu cố cháu ngươi trên đường rồi. Thời gian không còn sớm nữa, khẩn trương lên đường thôi.”





    Chương 3
    Thất Huyền môn

    Không khí trong xe không được trong lành cho lắm, điều này cũng phải thôi, hơn ba chục tiểu hài tử chen chúc trong một chiếc xe. Tuy nói là tiểu hài tử nhỏ hơn nhiều so với người trưởng thành, nhưng với số lượng thế này, cũng đủ để làm bầu không khí trong xe trở nên khó thở.

    Hàn Lập tinh ranh đã chui ngay vào một góc nằm sâu trong xe, len lén đánh giá mấy tiểu hài đồng còn lại trong xe.

    Tới tham gia kỳ khảo thí nhập môn lần này, từ cách ăn mặc, ăn nói dễ dàng nhận thấy có ba dạng người.

    Loại người thứ nhất ngồi ở giữa xe, đang bị đám trẻ con vây quanh ủng hộ. Thiếu niên mặc cẩm y chính là thuộc dạng người thứ nhất này.

    Thiếu niên này tên gọi là Vũ Nham, năm nay mới mười ba tuổi, là đứa trẻ lớn tuổi nhất ở trong xe lúc này. Vốn tuổi của hắn đã vượt quá qui định, nhưng hắn có một vị biểu tỷ được gả cho một nhân vật có đại quyền trong Thất Huyền môn, nên cho dù vượt quá tuổi qui định thì cũng không phải là vấn đề gì to tát. Gia đình Vũ Nham mở một võ quán, gia trung có chút giàu có, tuổi tuy còn nhỏ nhưng cũng đã có tập võ qua. Công phu tuy không lấy làm cao minh cho lắm, nhưng để đối phó lại với những đứa bé một điểm khí lực cũng không có như Hàn Lập thì có lẽ là dư sức.

    Rất hiển nhiên, loại người như Vũ Nham có tiền, có thế, tự nhiên sẽ trở thành ‘đại ca’ của đại bộ phận đám tiểu hài tử trong xe.

    Một loại người khác tựu là những hài đồng ủng hộ Vũ Nham. Những hài đồng này xuất thân từ đủ loại gia cảnh như có người trong nhà có cửa hàng, có người thì phải đi làm công… nói chung những hài tử này đều có điểm chung: đều lớn lên trong thành trấn, có cơ hội ít nhiều quan sát cách xử sự những người có học vấn, trục lợi nhi hành (có lợi thì làm) đã thành bản sự rồi. Do đó mà những đứa trẻ này dốc sức ủng hộ Vũ Nham, cứ một điều ‘Vũ thiếu gia’ hai điều ‘Vũ thiếu gia’ mà gọi. Vũ Nham trước sự tôn vinh của bọn trẻ như vậy cũng coi như bình thường, hắn còn có cảm giác hưởng thụ sự tôn vinh đó.

    Còn loại người cuối cùng, tất nhiên là dạng người giống như Hàn Lập. Loại người này đến từ vùng đất hoang vu hẻo lánh, gia cảnh hầu như đều bần hàn, có gì ăn đó. Loại người như vậy trong xe rất là ít, chỉ có tầm năm sáu đứa trẻ mà thôi. Thần thái của bọn chúng đa phần là e dè, không dám nói năng với ai cái gì, chỉ ngồi mà nhìn người khác nói cười mà thôi. Những tiểu hài tử này cùng với những đứa trẻ đang huyên náo còn lại tạo thành một khung cảnh đối lập.

    Xe ngựa xuất phát từ Thanh Ngưu trấn theo hướng Tây mà thẳng tiến, trên lộ trình còn đi qua thêm vài địa phương nữa, cũng tiếp thêm vài tiểu hài đồng nữa. Cuối cùng đến chiều ngày thứ năm thì cũng đi tới được Thái Hà sơn – tổng môn của Thất Huyền môn.

    Hầu hết tiểu hài tử khi xuống xe đều bị cảnh quan tươi đẹp của Thái Hà sơn làm cho mê mẩn. Chỉ đến khi Vương hộ pháp lên tiếng thúc giục, mọi người mới thanh tỉnh trở lại rồi tiếp tục đi tới.

    Thái Hà sơn nguyên danh gọi là Lạc Phượng sơn, tương truyền rằng nơi đây từng có một con phượng hoàng ngũ sắc rớt xuống đây rồi hóa thành ngọn núi này. Sau này, người ta phát hiện cảnh sắc ngọn núi này vào lúc mặt trời xuống thì trông đẹp vô cùng, như là có đám mây hồng bao phủ trên đỉnh núi, do vậy mà ngọn núi bị người ta đổi tên thành Thái Hà sơn. Đương nhiên, ngọn núi này từ sau khi bị Thất Huyền môn chiếm cứ, người ngoài đã không còn cơ hội thưởng ngoạn cảnh đẹp ở đây.

    Thái Hà sơn là một trong những ngọn núi lớn của Kính châu, ngoài trừ tòa Bách Mãng sơn, thì ngọn núi này chiếm diện tích lớn nhất, phương viên mười dặm quanh ngọn núi này đều là núi non chập trùng. Tính ra trên núi này có hơn mười sơn phong (đỉnh núi) to nhỏ. Hầu hết chúng đều chiếm vị trí vô cùng hiểm yếu, do đó đều bị người của các phân đường Thất Huyền môn chiếm cứ. Đỉnh núi chính của Thái Hà sơn là ‘Lạc Nhật phong’ càng hiểm ác vô cùng, chẳng những nó là đỉnh cao nhất, mà ở đó cũng chỉ có duy nhất một con đường độc dạo dẫn lên núi, do vậy mà Thất Huyền môn đem tổng đàn đặt lên đỉnh núi này. Còn đường này không những hiểm trở, mà dọc theo con đường Thất Huyền môn còn thiết lập mười ba trạm gác cả minh cả ám, có thể nói là vạn vô nhất thất (ngàn vạn cái cũng không để lọt mất cái nào), không có gì để phải lo lắng.

    Hàn Lập đang nhìn ngó bốn xung quanh, bỗng nhiên thấy phía trước mọi người đều dừng lại, tiếp đó một âm thanh hào sảng truyền đến.

    ‘Vương lão đệ, có chuyện gì mà đến bây giờ mới đến nơi? So với dự định thì trễ mất hai ngày thời gian rồi.’

    ‘Nhạc đường chủ, trên đường đi có chút chậm trễ, phiền ngài để tâm rồi.’ Vương hộ pháp đứng đầu đám người, cung kính hướng tới một vị lão giả mặt mũi hồng hào thi lễ. Bộ mặt ngang tàng khi đi đường của hắn đã được thay bằng một bộ mặt trông rất xiểm nịnh.

    ‘Đây là nhóm đệ tử thứ mấy được đưa đến vậy?’

    ‘Là nhóm thứ mười bảy.’

    ‘Ân!’ vị Nhạc đường chủ này khinh khỉnh nhìn xuống đám tiểu hài tử Hàn Lập.

    ‘Đưa đến Thanh khách viện, để bọn chúng nghỉ ngơi một đêm cho tốt, sáng mai bắt đầu chọn lựa đệ tử rồi. Một khi bị loại, phải sớm đưa bọn chúng xuống núi, đừng để phạm vào qui định của bản môn.

    ‘Tuân mệnh, Nhạc đường chủ!’

    Được đi trên con đường đá dẫn lên núi, đám tiểu hài tử đều hưng phấn mãi không thôi, nhưng cũng chưa có ai dám lớn tiếng nói chuyện. Tuy bọn chúng đều chưa trưởng thành, nhưng cũng nhận biết được nơi này sẽ quyết định vận mệnh tương lai của mình.

    Vương hộ pháp vừa đi trước dẫn đường, vừa tươi cười chào hỏi những người gặp trên đường. Có thể nhìn ra hắn tại môn nội quen biết khá nhiều người, cho nên con đường sau này của hắn cũng khá lạc quan.

    Dọc đường chỉ thấy mọi người ở đây đều mặc áo bó ngắn màu xanh, trên thân hoặc đeo đao, hoặc dắt kiếm, cũng thỉnh thoảng có người đi tay không nhưng ở thắt lưng phồng phồng lên, khó mà đoán biết được ở đó là cái gì. Từ cử chỉ hành vi, có thể nhìn ra người đó thân thủ mạnh mẽ, chắc hẳn phải mang trong mình một thân công phu không sai.

    Hàn Lập được người ta dẫn đến một đỉnh núi thấp nhỏ, trên đỉnh núi có sẵn một căn thổ phòng. Hàn Lập được cho ngủ qua đêm ở đây để đến ngày mai chờ người dẫn đi. Trong giấc mộng, Hàn Lập mơ thấy mình mặc cẩm y, tay cầm kim kiếm, thân hoài tuyệt kỹ võ công, đánh cho con lão thợ rèn trong làng mà ngày trước hắn không đánh nổi một trận no nê, hết cả uy phong, đến tận ngày thứ hai vẫn chưa đứng lên nổi.

    Khi trời vừa sáng, Vương hộ pháp cũng không để mọi người được ăn bữa sáng, trực tiếp đem chúng nhân dẫn xuống núi, tới trước một khu rừng trúc rậm rạp. Tại đây, ngoài vị đường chủ họ Nhạc đã gặp ngày hôm qua còn có mấy người thanh niên lạ khác đã đứng chờ sẵn.



    sẽ cập nhập liên tục


    View more random threads same category:

    Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

    Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!


  2. Quảng cáo tại vnnclub.com:
    Liên hệ yahoo vnnclub_com
  3. #2
    Tham gia ngày
    Mar 2012
    Bài gửi
    10
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0

    Mặc định



    truyện này đọc hay lắm
    Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

  4. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2012
    Bài gửi
    6
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0

    Mặc định



    Truyện này đọc hay lắm, càng đến cuối càng phê. Mà bác nhân vật chính càng ngày càng máu lạnh!
    Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

  5. #4
    Tham gia ngày
    Aug 2012
    Bài gửi
    10
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn: 0

    Mặc định



    Truyện hay, mỗi tội giờ đang phải đợi dài cổ ra mà chưa hết
    Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

+ Trả lời bài viết

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề tương tự

  1. Trả lời: 0
    Bài cuối: 30-01-2011, 09:32 PM
  2. Trả lời: 0
    Bài cuối: 30-01-2011, 09:32 PM
  3. Trả lời: 0
    Bài cuối: 13-05-2010, 12:13 PM
  4. Trả lời: 0
    Bài cuối: 10-03-2010, 04:22 AM

Các từ khóa Google:

phàm nhân tu tiên full pdf

pham nhan tu tien pdf

pham nhan tu tien full download

download phàm nhân tu tiên truyện full

download pham nhan tu tien pdf

pham nhan tu tien pdf full

down pham nhan tu tien full

download truyen pham nhan tu tien full prc

download truyện phàm nhân tu tiên full

download pham nhan tu tien full pdf

download truyen pham nhan tu tien full

pham nhan tu tien truyen full

phàm nhân tu tiên truyện full pdf

pham nhan tu tien download pdf

download pham nhan tu tien full

download truyện phàm nhân tu tiên full về iphone

download pham nhan tu tien pdf full

down pham nhan tu tien full pdf

dowload pham nhan tu tien full

phamnhantutien.prc full

pham nhan tu tien download full

pham nhan tu tien truyen full pdf

pham nhan tu tien full.pdf

phamnhantutien full

pham nhan tu tien full pdf

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình

Click +1 để thích nội dung này
phim phim cap ba phim sex loan luan