Giữ gìn bao lâu để được hiến dâng trọn vẹn cho chồng vào đêm tân hôn, nhưng giờ đây, đời thiếu nữ của tôi đã bị đánh cắp ngay trong thang máy bởi gã anh rể tồi tệ.


Ngày nhỏ, tôi mắc chứng sợ những khoảng không khép kín, hay có tên khoa học là claustrophobic. Rất ít khi tôi đi thang máy. Hồi là sinh viên năm thứ ba, tôi được mời cộng tác với một công ty tư nhân chuyên về du lịch. Vì nói không với thang máy, nên trong ngày đầu tiên tới gặp lãnh đạo cơ quan này, tôi đã mướt mồ hôi trèo lên tầng 12 của tòa nhà. Kết quả là trễ hẹn và để lại ấn tượng xấu với chị giám đốc nhân sự.
Thật chẳng ngờ, cuộc sống sau này của tôi lại có nhiều kỷ niệm, vui có, buồn có, tủi nhục cũng có với chiếc thang máy. Tôi và bạn trai quen nhau cũng chính trong khoảng không bó hẹp này. Ngày đầu tiên chân ướt chân ráo tới công ty, tôi đã đánh liều lao vào thang máy cho đỡ mất mặt với mọi người. Luống cuống thế nào, tôi va phải một anh chàng trông rất phong độ. Anh ấy tên Hiếu, người học cùng khóa với tôi. Thật tình cờ, tôi và Hiếu lại là đồng nghiệp trong công ty này. Ngay khi ánh mắt chạm nhau trong thang máy, tôi đã linh cảm sẽ gắn bó lâu dài với anh.
Chúng tôi ra trường được một năm thì thời gian yêu nhau cũng ngót nghét 6 tháng trời. Kể từ ấy, tôi không còn cảm giác căng thẳng và sợ hãi quá mức mỗi lần chui vào chiếc hộp kín như bưng ấy – nơi ghi dấu kỷ niệm tình yêu của hai đứa.



Mối tình đầu và duy nhất của tôi đã bắt đầu từ chiếc thang máy. (Ảnh minh họa)
Chúng tôi dự định sẽ kết hôn sau đám cưới của chị gái chừng một năm. Đám cưới của chị tôi, Hiếu trở thành nhân lực chủ chốt trong khâu tiếp đón khách khứa. Tôi cũng nở mày nở mặt vì có được chàng người yêu tháo vát, lanh lợi. Tranh thủ lúc ngơi tay, chúng tôi sán lại gần nhau, tíu tít nói cười. Chỉ lạ là mỗi lần thấy tôi và Hiếu quấn quít như vậy, anh rể đang lo tiếp khách vẫn cố nhào ra phá bĩnh, lúc thì sai Hiếu để ý cỗ bàn, lúc lại kéo anh ấy vào bàn tiệc cùng đám bạn mình để chúc rượu. Tôi thấy bực mình vì thói vô duyên của anh ta, nhưng cũng cho qua vì muốn ngày vui của chị gái được trọn vẹn.
Anh chị cưới xong, tôi dọn về ở chung trong một căn chung cư, cho tiện đi làm. Nhà bố mẹ tôi ở ngoại thành, mỗi lần tới cơ quan, tôi phải vất vả ngồi xe buýt từ tờ mờ sáng. Vì sống chung với anh chị, tôi ít khi dẫn Hiếu về chơi, sợ gây phiền phức. Nhưng mỗi lần chị tôi chủ động mời người yêu của em gái tới nhà dùng bữa, anh rể lại hậm hực, khó chịu ra mặt. “Thằng này mặt dày, cứ vác mồm đến ăn chực hoài!”, anh ta lẩm bẩm, nhưng rõ ràng là cố tình để tôi nghe thấy. Từ lúc chứng kiến thái độ quá đáng ấy của anh rể, tôi và Hiếu tự hiểu nên gặp gỡ bên ngoài.
Tình yêu của chúng tôi êm đềm và ngọt ngào lắm. Hai đứa chẳng mấy khi giận dỗi, cãi vã, càng chưa một lần nói chuyện chia tay. Tôi là người phụ nữ có lối sống khá cổ điển, lại quen được cha mẹ bao bọc, nên không dễ dàng trong quan hệ trai gái. Chúng tôi đã hứa, tới đêm tân hôn mới trao cho nhau cái quý giá nhất của mình. Thời nay, chuyện giữ gìn như vậy có lẽ là chuyện hiếm.
Cách ngày cưới khoảng hai tuần, Hiếu phải đi công tác Nhật Bản cùng sếp tổng. Tôi ở nhà tất bật lo toan lễ lạt, cỗ bàn và phân phát thiếp mời. Dạo này, tôi ít khi về nhà anh chị vì đã thuê được một căn hộ 40 m2 vừa vặn chuẩn bị cho cuộc sống mới. Chị gái tôi cũng vừa sinh em bé, đang ở nhà mẹ tĩnh dưỡng. Chỉ khi có việc, tôi mới đảo qua thăm hỏi ông anh rể khó tính. Vào cuối tuần trước, chị gái gọi điện nhắn tôi về đó lấy cho chị ít quần áo và đồ dùng cá nhân. Anh rể đi công tác vắng nhà, nên tôi chủ động mang theo chìa khóa.
Vừa bước vội vào thang máy, tôi đã gặp anh rể đang thù lù bên trong. “Em tưởng anh đi công tác cơ mà?”, tôi ngạc nhiên hỏi. Hóa ra là xong việc sớm, anh ta bay vội về với vợ con. Khác với mọi lần, anh rể trò chuyện rất thoải mái, cởi mở. Thi thoảng, anh ta hứng chí khoa chân múa tay loạn xạ, động chạm vào cả người tôi. Tôi chỉ mong nhanh đến tầng 18, để thoát khỏi cảm giác khó chịu đang ức nghẹn trong lòng. Thang máy chầm chậm lên tới tầng 4, tôi đang hỳ hục nhắn tin cho người yêu thì bỗng bị xô ép vào góc trong. Bất ngờ và hoảng sợ, tôi luống cuống một hồi, không biết phải kháng cự thế nào. Được đà, anh rể cứ thế ôm siết lấy tôi, hôn vồ vập, tới tấp rồi mặc sức “hành sự”. Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng không thể địch nổi với sức nặng cơ thể của anh ta đang đè lên mình. Lúc ấy, tôi nghe loáng thoáng tiếng anh rể nói như đứt hơi: “Nga ơi, anh yêu em từ rất lâu rồi. Anh lấy cô ta cũng chỉ để được gần em hơn”…
Khi thang máy mở ra, tôi khóc lóc van xin, nhưng gã hèn hạ nhìn trước ngó sau, khi không thấy hàng xóm ra vào, bèn xềnh xệch kéo em vợ vào phòng để tiếp tục thỏa mãn dục vọng. Tôi không nhớ, đúng hơn là không muốn nhớ giây phút khủng khiếp ấy. Khi mọi sự đã rồi, tôi đau đớn nhìn vệt máu trinh loang lổ trên nền sofa bọc nhung trắng. Gã điên ngồi thừ ngoài ban công hút thuốc. Thấy tôi khóc thút thít ở trong, hắn chỉ buông thõng một câu: “Em về đi. Anh xin lỗi. Chúc em và Hiếu hạnh phúc”.
Bấy lâu gìn giữ để dâng trọn những gì thiêng liêng, quý giá nhất cho người mình yêu, giờ phải ngậm ngùi tiễn biệt đời thiếu nữ cho một kẻ mất hết tính người, tôi vô cùng tủi nhục. Đám cưới sắp diễn ra, tôi không biết có nên nói chuyện này cho Hiếu hay không? Liệu anh có tin và chấp nhận nổi những gì vừa xảy ra với vợ mình?

View more random threads same category: