bài này mình tự làm, mấy bồ tham khảo thử
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
hà nội, ngày 15 tháng 10 năm 2008
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
trân thân mến,
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
mình ko bik đây là lá thư thứ mấy mình viết cho cậu nữa.Cũng fải thôi,chúng ta ít có dịp gặp nhau nên fải trò chuyện qua những dòng tâm sự cuả bức thư nhỏ bé như thế này.Đầu thư, cho mình gửi lời hỏi thăm sức khoẻ hai bác bên đó, chắc mọi người đều khoẻ cả fải ko?Cậu và H kết hôn cũng được gần ba năm rồi đấy nhỉ?Nhớ ngày nào, cậu là đứa quậy nhất lớp, thế mà giờ đây lại lập gia đình zới H_chàng trai học giỏi lại rất đẹp trai, luôn dc. hưởng những ánh mắt ngưỡng mộcủa các bạn nữ.Mình nghe nói cậu vừa mới sinh em bé fải ko.Cái tện Mimi nghe thật dễ thương.Khi nào có dịp, cậu nhớ gửi ảnh cuả cháu wa cho mình nhé!Thế còn công việc thiết kế của cậu thế nào rồi?Vẫn thường cho ra những sản fẩm mới fải ko?Mình rất tự hào khi nhìn thấy tác fẩm của cậu trên tạp chí thời trang.Còn về fần mình thì vẫn vậy thôi, chẳng có zì thay đổi cả_một cô nhà báo độc thân tất bật, bận rộn với hàng loạt phóng sự, bài viết.Cậu thấy đấy, những chuyến công tác dài ngày, chạy ngược chạy xuôi như thế thì làm sao mình có thể lập gia đình được.À, mà cậu bik ko nhân chuyến công tác vừa rồi, mình được tổng toàn soạn cử đến trường học cấp hai cũ của bọn mình để viết bài đấy.Ôi! Thật là bất ngờ, mình cứ nghĩ sẽ chẳng bao giờ có dịp thăm lại nơi ấy, thế mà giờ đây hình ảnh ngôi trường thân wen lại sắp hiện ra ngay trước mắt mình.Cậu có bik lúc ấy, mình sung sướng và hồi hộp như thế nào không?Vui vì sắp dc. gặp lại người bạn iu dấu trong suốt quãng đường học sinh, hồi hộp vì không biết trường đã thay đổi như thế nào.Vừa bước xuống xe otô, hình ảnh ngôi trường đập vào mắt mình chính là ngôi trường cấp hai năm tầng, cao lớn và hùng vĩ.Thật chẳng giống ngày xưa chút nào, cậu nhỉ?Cánh cửa hợp kim màu xanh dịu rộng lớn kja đã thay thế cho cái cổng sắt chật hẹp_là nguyên nhân cảu mững lần kẹt xe mỗi khi tan trường.Nhưng lạ wá, cậu ạh!Dòng chữ ''Trường Trung Học Phổ ThôngLê Hồng Phong" vẫn còn đó, chẳng thay đổi chút nào so zới hai mươi năm về trước_có thay đổi cũng phải chăng là tấm bảng hiệu giờ đây đã lớn và trang trí đẹp mắt hơn trước.Đứng trước cổng trường thế này, trong đầu mình như hồi tưởng lại những ngày đầu tiên với biết bao rụt rè, bỡ ngỡ cảu cô học trò nhỏ hai mươi năm trước.Như thấy mình thật nhỏ bé giữa cổng trường mênh mông, bao la.Vừa bước vào cổng trường, hình ảnh bác bảo vệ đang lom khom trồng cây làm mình xúc động vô cùng.Vẫn cái dáng đi nhanh nhẹn, vẫn nụ cười thân thiện, trìu mến ấy nhưng sao trông bác già đi nhiều quá.Mái tóc giời đây đã lốm đốm bạc vì luôn chăm lo cho trường, luôn fiền lòng vì những cô, cậu học trò nghịch ngợm, wậy phá.Mình tiến lại gnầ bác, lễ fép thưa:
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
-bác còn nhớ cháu ko ạh!
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
một chút ngập ngừng, bác đáp lại:
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
-Thế cháu là ai vậy?
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
Mình thích thú:
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
-cháu là đứa hay để wên vở ở nhà rồi xin Bác ra khỏi cổng trường để về nhà lấy đây mà!
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
Bác bảo vệ chợt như nhớ ra
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
-A!Ngọc đấy fải ko cháu.Cháu lớn quá nên bác ko nhận ra
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
Mình và bác cùng hàn huyên tâm sự, trò chuyện về biết bao thay đổi của trường.Mình hỏi bác những thầy cô còn công tácđã nghỉ hưu ở trường, những thành tựu mà trường đã đạt dc. hơn hai mươi năm wa.Bác hỏi thăm về công việc và gia đình của mình.Cuộc nói chuyện kéo dài khoảng 15', sau đó mình xin fép bác cho dc. vào thăm trường.Cái nắng gay gắt của mùa hè vẫn còn vương lại dù đã xế chiều, những ánh nắng nhảy nhót trên mấy tán cây quen thuộc, ngôi trường cũ hiện ra thân thương , không còn vẻ nghiêm trang như trước nữa.Mình đi vòng quanh sân và chợt nhận ra rằng những cây fượng, cây bàng mà bọn mình trồng năm xưa giờ đây đã cao lớn, toả bóng rợp mát sân trường.Một cánh fượng đỏ rơi xuống gợi lại bik bao nhiêu kỉ niệm đáng nhớ về thời hcọ trò mộng mơ, đáng yêu.Đâu đó, những nhóm học sinh ngồi dưới gốc cây ôn bài, hoặc kể cho nhau nghe truyện cười, thỉnh thoảng lại khúc khích với nhau.Những trò chơi dân gian vui nhộn: rượt bắt, bắn bi, đá cầu... như được tái hiện lại trước mắt mình vậy.Mỗi hình ảnh là một tia sáng ánh lên trong mình, dệt nên cả bức tranh tuổi thơ đầy màu sắc.Bước vào sân trong, mình tìm đến lớp học trên tầng hai nằm cuối dãy cạnh ban công.Chao ôi! Mình ko bik nói sao cho cậu hiểu nữa.Bước chân cảu mình lúc ấy dường như sững lại hay lại muốn chạy nhanh hơn đến nơi 38 đứa wỉ sứ đã từng trú ngụ.Đây rồi lớp học đó đang chờ mình bước vào để tìm lại những hình ảnh của hai mươi năm trước.Một khung cảnh hết sức xa lạ với mình.Tường được sơn láng mịn với những cửa sổ bằng kính cách âm.Sẽ ko còn những giờ học văn, học toán mà lại nghe âm thanh từ ngoài lớp học Nhạc vọng vào, cậu nhỉ?Ô kìa! Bảng đen fấn trắng xưa kia đâu rồi.Giờ đây đã được thay thế bằng màn hình máy chiếu.Rất đẹp và hiện đại fải ko, lại còn hiệu wả cho việc học tập của bọn trẻ cugn4 như đảm bảo cho sức khoẻ của giáo viên.Đứng trên ban công nhìn xuống, khuôn viên trường được mở rộng rất nhiều.Khu vực thực hành xanh mát các loại cây trồng.Khu vui chơi thể thao, sân bóng và có cả hồ bơi nữa chứ.Khu căn tin và thư viện được tách ra riêng biệt, thoáng mát và tiện nghi hơn trước.Mình đưa mắt nhìn hết cả lớp khắp lượt, bỗng dưng dừng lại nơi dãy bàn cuối.Đó là chỗ ngồi thân quen nhất của mình, nơi mà mình từng dở khóc, dở cười.Như có một lực thúc đẩy vô hình, mình tiến lại gần bàn học và khoanh tay lên bàn như cô hcọ trò hai mươi năm trước ngày nào.Những công thức toán học, những bài văn thơ mộng, lãng mạn cứ hiện lên mỗi lúc một rõ.Tại nơi này, mình đã được thầy cô dìu dắt, dạy dỗ để trở thành những công dân tốt , có ích cho xã hội.NHớ những giờ truy bài đầu buổi học, cả lớp râm ran: tiếng nói chuyện, tiếng hỏi bài, lại còn cả tiếng cười nữa chứ.Con Hoài Nhân bốn mắt hay fa trò, thằng Khôi Nguyên luôn chí choé zới bọn con gái….Sao mà thân thương đến thế!Bỗng dưng, khoé mắt mình cay xè, những giọt nước mắt hạnh fúc rơi xún.Không hiểu tại sao lúc đó mình lại khóc.Chợt một bàn tay ấm áp đến lạ thường đặt lên vai mình.Ngước mắt lên, hình như là cô Đúng.Người đã dạy dỗ dìu dắt cả lớp mình vào năm cuối cấp.Cô già đi hơn trước rất nhiều, nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn vì tuổi tác nhưng ánh mắt, nụ cười đó vẫn vậy, không có zì thay đổi, vẫn trìu mến, âu yếm với học sinh.Cô trò ôm nhau khóc ướt thấm cả vai áo.Mình và cô trò chuyện về những đổi thay sau hai mươi năm wa.Trời đã xế chiều, hoàng hôn lặng lẽ buông xuống,mình tạm biệt cô ra về
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
Trân àh, mình đã có một buổi viếng thăm trường đầy xúc động như vậy đó.Bước ra khỏi trường mà trong lòng mình cứ bâng khuâng, lưu luyến không nỡ dứt.Khi nào có dịp cậu hãy về nước rồi mình và cậu sẽ đi thăm trường lại để cùng nhau ôn lại những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò.Chắc hẳn còn nhiều điều thú vị đang chờ đợi cậu khám fá đấy.Dù hai mươi năm trôi wa nhưng hình ảnh ngôi truồng vẫn vậy, vẫn chẳng đổi thay trong tâm hồn mỗi con người, như mình vậy
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
Bạn thân của cậu
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
Ngọc

Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
p/s: cúi cùng thì cũng type xong, mất gần 2 tiếng đồng hồ, mỏi tay wá , hay thì thanks nhaz’
Trích từ: Chỉ có thành viên của diễn đàn mới nhìn thấy link ]
</div>

View more random threads same category: